Năm 2002, tôi còn nhỏ xíu, ngồi xem World Cup cùng ông nội. Hàn Quốc đá hạ Tây Ban Nha, ông tôi la lên một câu rồi… tắt tivi. Không phải vì tức, mà vì ông không tin nổi những gì vừa xảy ra trước mắt. Cái cảm giác đó — khi một đội mà chẳng ai đặt cược vào lại đi xa đến mức làm cả thế giới há hốc — chính là thứ khiến World Cup không bao giờ nhàm chán. Và lần này, với 48 đội tham dự, 12 bảng đấu, mỗi bảng 4 đội, xác suất để một ngựa ô thật sự bùng nổ còn cao hơn bất kỳ kỳ nào trước đó.

Khai mạc ngày 11/6/2026 trên đất Mỹ–Canada–Mexico, chung kết dự kiến 19/7/2026. Hơn 5 tuần bóng lăn. Đủ thời gian để một đội bóng vô danh viết lên câu chuyện mà người ta sẽ kể lại 20 năm nữa.
Tại sao lần này ngựa ô lại nguy hiểm hơn bao giờ hết
48 đội nghe thì hoành tráng, nhưng cái quan trọng hơn là cơ cấu bảng đấu. Mỗi bảng chỉ có 4 đội, và 2 đội đứng đầu cùng 8 đội thứ ba tốt nhất đều vào vòng trong. Tức là tỷ lệ đi tiếp khá cao. Một đội chỉ cần không tự phá mình trong 3 trận vòng bảng là đã có thể lọt vào vòng 32. Từ đó, bóng đá là may rủi — và may rủi thì không phân biệt tên tuổi.
Thêm một yếu tố nữa: sân Bắc Mỹ, đặc biệt các sân ở Mỹ, thảm cỏ nhân tạo pha tự nhiên, khí hậu khắc nghiệt hơn Châu Âu, múi giờ lệch. Những đội quen với thể lực, lối đá pressing cao, hoặc đơn giản là không ngại mồ hôi và nắng nóng — họ sẽ có lợi thế thực sự so với những đội hạng sang quen với các sân cỏ Châu Âu sang trọng.
Thực ra nếu theo dõi kèo world cup 2026 thì cũng thấy rõ xu hướng: nhiều đội tầm trung đang được định giá khá thấp, nhưng dựa trên phong độ gần đây của họ, mức chênh lệch đó chưa phản ánh đúng tiềm năng thật sự.
Ba cái tên tôi thật sự đang để mắt
Đầu tiên phải nhắc đến Nhật Bản. Đây không còn là ngựa ô theo nghĩa “bất ngờ xuất hiện” nữa — họ đã hạ Đức và Tây Ban Nha ở Qatar 2022. Nhưng giới mộ điệu vẫn chưa thật sự xếp họ vào nhóm ứng viên vô địch. Sai lầm đó. Thế hệ cầu thủ Nhật hiện tại đang thi đấu ở những CLB top Châu Âu: Mitoma ở Brighton, Endo ở Liverpool, Kubo ở Real Sociedad. Họ có chiều sâu đội hình, kỷ luật chiến thuật, và quan trọng nhất — họ đã biết mùi hạ gục ông lớn. Đội bóng biết họ có thể thắng ai thì rất khó đoán trước.
Thứ hai là Morocco. Qatar 2022 họ vào bán kết — điều chưa từng có trong lịch sử bóng đá châu Phi. Nhưng câu hỏi là: đó là đỉnh cao hay chỉ là bước khởi đầu? Tôi nghiêng về phía sau. HLV Walid Regragui vẫn còn đó, hệ thống pressing của ông đủ sức làm khó bất kỳ đội nào nếu họ không chuẩn bị kỹ. Achraf Hakimi, Hakim Ziyech — nếu họ sung, Morocco ở trạng thái tốt nhất là một đội thật sự đáng sợ ở vòng knockout.
Cái tên thứ ba, hơi bất ngờ một chút: Ecuador hoặc Uruguay — tôi chưa chốt hẳn vì còn phụ thuộc vào vòng loại Nam Mỹ. Nhưng nếu nói về đội bóng có DNA cứng, quen thắng những trận không đẹp, không ngại đá xấu để giành điểm — thì Nam Mỹ luôn đẻ ra những đội như vậy. Nhất là khi đấu trên sân cỏ Bắc Mỹ, khoảng cách địa lý và văn hóa gần hơn nhiều so với bay sang Qatar.
Và một cái tên tôi không dám bỏ qua dù hơi liều: Mỹ — chính đội chủ nhà. Đừng cười. Họ có thế hệ trẻ tốt nhất lịch sử: Pulisic đang hay dần, Folarin Balogun có máu ghi bàn, Weston McKennie biết cách đá bẩn đúng lúc. Sức mạnh sân nhà ở World Cup không phải chuyện nhỏ — Hàn Quốc 2002 đã chứng minh điều đó. Không ai muốn đá vào trong một sân 80,000 khán giả đang hét vào mặt mình.
Điều khiến ngựa ô thật sự “ngã ngựa”
Nhưng thành thật mà nói — đa số ngựa ô đều dừng ở tứ kết. Lý do thường không phải vì thiếu tài năng. Mà vì thiếu chiều sâu đội hình. Khi phải đá 5–6 trận liên tiếp trong 3–4 tuần, những đội không có 2–3 phương án thay thế đủ chất lượng sẽ bắt đầu đuối. Morocco ở Qatar 2022 vào bán kết phần lớn nhờ hàng thủ, nhưng khi hàng thủ đó có người chấ
